Khoahocthoidai.vn

Thơ tình của Đoàn Mạnh Phương

11:47 | 22/01/2019

Thơ tình của Đoàn Mạnh Phương
Thơ tình của Đoàn Mạnh Phương đi từ CHỮ tới TÌNH. Anh dùng những thi ảnh và cả những biểu dụ để thể hiện trong từng tứ thơ của mình, khiến những bài thơ của anh tạo nên những sắc thái riêng, không bị khuất lấp trong cả một biển thơ tình đông tây kim cổ. Chính vì vậy, thơ tình của Đoàn Mạnh Phương đã được tuyển chọn vào nhiều hợp tuyển thơ tình cả trong và ngoài nước, mà điển hình là hợp tuyển THƠ TÌNH TINH TUYỂN VIỆT NAM VÀ THẾ GIỚI, do NXB Văn hoá - Thông tin xuất bản vào năm 2005. 
Chùm thơ tình Đoàn Mạnh Phương được Khoa học thời đại chọn giới thiệu, thể hiện đậm nét phong cách thơ của anh trong đề tài viết về tình yêu muôn thuở. Những bài thơ tình ngổn ngang tâm trạng của anh mang những nét biểu cảm mới. Cái nhớ nhung nhưng là cái nhớ nhung đầy chiêm nghiệm của người từng trải. Sự lãng tử của thi nhân về ký ức nhưng không sa vào hoài cổ. 
Những thi ảnh đẹp dạt dào cảm xúc, cùng với những câu chữ chắt lọc không dễ dãi trong từng tứ thơ, đã làm nên những bài thơ tình rất riêng của Đoàn Mạnh Phương.
Ban biên tập trân trọng giới thiệu.
Nhà thơ - Nhà báo  Đoàn Mạnh Phương
Nhà thơ - Nhà báo Đoàn Mạnh Phương


- Hội viên Hội nhà văn Việt Nam
- Giải thưởng Văn học Nghệ thuật của Ủy ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam; Giải thưởng Thơ báo Văn Nghệ; Giải thưởng Thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội; Giải thưởng Thơ tạp chí Sông Hương... Đã có thơ dịch in giới thiệu trên các tạp chí văn học của Nga, Hàn Quốc, Nhật Bản.
- Hiện là Tổng Biên tập tạp chí Việt Nam Hội nhập, Phó Viện trưởng Viện Chính sách, Pháp luật và Quản lý - Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam.

Tình khúc

Hoàng hôn rơi vào ô cửa chẳng bình yên
mặt trời lăn trên con đường cổ tích
Ngọn cỏ như lưỡi gươm
cứa vào mùa hạ trước
Ta hóa thành nhát cuốc lật ngày lên...

Người tình hỡi
Xin em đừng đến nữa
Vần thơ rơi vào vết bỏng của khu vườn
Người đã bỏ quên ta
bên mùa hè lấm láp
còn ta chẳng quên người dù đá nứt 
thành vôi

Ta đã đàn ông hơn, đã già hơn một chút
không phải vì ria mép đã xanh thêm
chẳng phải vì quán đêm
giọt cà phê mở mắt
mà đã yêu những gì không có ở
trong em!

Trên chuyến tàu thời gian đang nặng nề nhả khói
Ly cà phê mùa thu
em làm nguội mất rồi
Câu thơ bỗng sục ngầu nơi ký ức
Lòng ta buồn như điếu thuốc đã rời môi...

 

Và khi ấy

Đêm ướp lạnh câu thơ
bằng ánh sáng của ngọn đèn cao áp
Trăng bé nhỏ như đồng xu
Treo lơ lửng khung trời
Sao xa lắc
     nhạt nhòa
cô độc
Chú dế trong vỏ diêm thổn thức
Tiếc một thời thương mến giữa cỏ xanh...
 
Em - Niềm đam mê mãn tính của đời anh
Xa thì nhớ
Gần thì rắc rối
Hoa héo rũ trên tay anh vì quá nhiều ngóng đợi
Đốt bao lời chấm hỏi ẩn trong nhau
 
Em - bí ẩn như màn đêm
hoang dã như màn đêm
Em nhòa xa theo vầng trăng tít tắp
Và đêm nay.
dưới ánh sáng xanh xao của ngọn đèn cao áp
Anh vẫn mơ
khát một lối
Trăng về...
 
Chú dế trong vỏ diêm với sức mạnh của
đôi càng mập mạp
đã trở về bên cỏ thuở đam mê...
 
 
 
Ký ức

Không lạnh lùng như mùa thu
Dửng dưng ném từng chiếc lá
Năm tháng dẫu lao qua cầu
Ký ức cồn cào bước lửa

Ký ức nồng nàn như gió
Lướt trên bát ngát tầng cây
Lặng yên, lặng yên quá đỗi
Mà sao quặn cháy tim người

Ký ức trần truồng như sỏi
ngang lối ai tìm giữa thu
Quăng mình từ nơi cát bỏng
Có rung thành bão trên hồ?

Đường gân từng chiếc lá khô
Dắt dẫn nhau vào ký ức
Giấc mơ dẫu căng qua mùa
Vẫn còn dăm ba vết xước!

Năm tháng hóa vào bức ảnh
Nhấc trái tim mình lên khung
Ký ức bàng hoàng ở lại
Run từng chiếc đanh trên tường!

In bản tin

Các bài mới:

Các bài cũ hơn: