Khoahocthoidai.vn

Thơ...

11:53 | 22/01/2019

Thơ...
Nhẫn nại đọc lại mỗi bài thơ trong trang báo này thêm một lần nữa, bạn sẽ có một tâm trạng khác. Thơ luôn là vậy. Thơ luôn mang lại những biến ảo khó lường. Chợt vui đó rồi buồn đó với Lê Vĩnh Tài một chiều cuối năm; tung hứng với chiếc “bong bóng bay” để rồi tiếc nuối cùng Lý Văn Hiền; nghe chị Ánh Huỳnh thủ thỉ về “con đường hạnh phúc”; đi chợ cuối năm với Phạm Đương nhưng chẳng mua gì; rồi vỡ òa chăn gối với Nguyễn Ngọc Hưng…

Tháng mười hai

Gãy trên tay một nhú cỏ vừa lên
ứa nước mắt màu xanh tinh khiết

lá cuối năm bay từng tờ lịch
tháng ngày bay như có như không

ngày tháng bay như lá phủ đầy sân
tháng mười hai chưa bao giờ xa thế

như câu thơ chưa bao giờ có thể
làm ta vui như chính cuộc đời

tháng mười hai ta thảng thốt: trời ơi
ai người cũ đã thành hun hút...

                            Lê Vĩnh Tài

 

 

Tiếng gáy

Chăn bông này gối thêu này
Thiết tha em tặng những ngày xưa xa
Bây giờ lăn lại trở qua
Gối chăn đủ cặp mà ta lẻ tình

Muốn gào cho vỡ lặng thinh
Chạnh thương cái kiến đi rình củ khoai
Lỡ tay động cối động chày
Thậm thình tiếng vọng trúng ngay tim mình

Học đòi sư sãi niệm kinh
Mân mê tràng hạt đụng hình bóng ai
Ngẩn ngơ ngồi tưởng tóc dài
Quên mình bạch phác phủ vai lúc nào

Cho dù xua đuổi cách sao
Dằng dai cái nhớ vẫn nhào vô tôi
Đành theo chú dế cao bồi
Vểnh râu mà gáy một thôi chín chiều

Này chăn, này gối, này yêu
Đại Hàn, Đông Chí bỏ liều cho ai?

                        Nguyễn Ngọc Hưng

 

 

Đường về hạnh phúc

Gánh nhiều ước vọng ra đi
Cuối mùa gặp vạt dã quỳ dừng chân
Cỏ ơi cho hỏi một lần
Đường về hạnh phúc là gần hay xa?

                  Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

 

 

Cuối năm đi chợ mua hoa

Cuối năm đi chợ mua hoa
Lượn qua lộn lại đến ba bốn vòng
Sờ cây cúc liếc cây hồng
Rò rè cây cúc phải lòng cây mai
Chợt nghe một tiếng thở dài:
Giá mỗi cân thịt bốn hai ngàn đồng! (*)
Thôi nhé cúc tạm biệt hồng
Hẹn năm sau lại mấy vòng chợ hoa…

                               Phạm Đương
……………………………………
 (*) Thời điểm năm 2004

 

Bong bóng bay

Em là cái bong bóng bay
Tôi như tuổi nhỏ cù nhầy mẹ mua
Gửi lòng theo gió đu đưa
Sợi dây ngắn, nối cho vừa ước mơ
Vụng về bàn tay trẻ thơ
Sút dây đành đứng ngẩn ngơ trông vời
Tưởng rằng chỉ tuổi nhỏ thôi
Ngờ đâu khi mất em rồi mới hay
Em là cái bong bóng bay
Tôi thằng bé vụng như ngày xưa thôi!

                                       Lý Văn Hiền

In bản tin

Các bài mới:

Các bài cũ hơn: