Khoahocthoidai.vn

Tất một chiếc

10:18 | 09/11/2015

Tất một chiếc
Bạn sẽ làm gì với 1 chiếc tất cũ? Tôi chẳng ngạc nhiên nếu bạn bảo sẽ vứt nó đi. Tất cũ, lại cọc cạch - giữ lại làm gì cho chật tủ?

Thế mà có một người mẹ trẻ, đã kêu gọi bạn bè lập ra một cái hội gọi là “Tất một chiếc”, để đem lại một đời sống có ý nghĩa, may mắn và ấm áp, cho những chiếc tất cũ bơ vơ.

Nói tóm tắt, việc của hội “Tất một chiếc” là như thế này: các bạn ấy kêu gọi quyên tất cũ trên facebook, rồi các bạn ấy giặt sạch (nếu tất quá cũ và chưa sạch), ngồi tỉ mẩn phân loại để ghép đôi những chiếc tất tình cờ giống nhau, rồi đóng gói để gửi nhờ những đoàn tình nguyện viên, những người đi du lịch mang lên vùng cao giá buốt, trao tận tay cho những người dân đang rét cóng ở đó.

Vì sao lại là tất (và khăn, mũ) - mà không phải là quần áo cho to chuyện hơn? Vì các bà mẹ trẻ ấy nhà chật chẳng có kho, họ nuôi con nhỏ nên biết giá trị giữ ấm của những món đồ nhỏ nhoi ấy, và vì chẳng cồng kềnh thì mới dễ gửi nhờ những người đi du lịch.

Các bạn ấy còn tỉ mẩn (đúng kiểu đàn bà nuôi con) chia sẵn thành các Túi Gia Đình (2 -3 đôi tất và găng tay người lớn, 2 đôi tất trẻ em khác cỡ), Túi Sơ Sinh (tất- găng- mũ- khăn đầy đủ cho một bé sơ sinh), gói tất Người lớn, tất trẻ con mầm non, tất trẻ con tiểu học riêng…Những đoàn mang đi, vào các bản làng heo hút, gặp ai phù hợp gói quà nào thì sẽ đưa gói đó.


Ảnh minh họa từ internet

Nếu bạn ở thành phố, mùa đông của bạn trôi qua trong chăn ấm đệm êm - lạnh đôi khi chỉ là khái niệm của một mùa trưng diện thời trang. Nếu bạn ở Phương Nam, nơi quanh năm nắng ấm - lạnh có khi là ao ước như một trải nghiệm lãng mạn.

Bạn chắc chắn sẽ không hiểu cái lạnh buốt thực sự, nơi gió rét như những lưỡi dao sắc khía vào da thịt, nơi trẻ con chỉ có 1 cái quần lỡ đái dầm thì cứ trần truồng tím ngắt, nơi người ta thấy tuyết rơi là thảm họa vì sẽ chết trâu bò cây cối hoa màu (chứ chẳng có xu lãng mạn nào trên hình ảnh những tàn cây đóng băng lung linh).

Có lần tôi khóc đã đời khi biên tập cái phóng sự ảnh của bạn phóng viên đi miền núi gửi về. Bức ảnh chụp bàn trần chân tóe máu và nứt toác của một cậu bé dẫm lên nền đất phủ lớp băng mỏng, bức ảnh khác chụp một người đàn ông đang ủ đôi tay bé xíu của một bé gái cao đúng bằng cái gùi để cạnh nó, với chú thích “phải ủ ấm một lúc lâu, bé gái này mới có thể duỗi được ngón tay sưng mọng và tê buốt của mình để cầm gói kẹo chúng tôi cho”.

Tôi chảy nước mắt trong căn phòng bật điều hòa chiều nóng ở Hà Nội, tôi cũng đâu hiểu hết cái đau của bàn chân trần kia và những ngón tay bé xíu sắp đóng băng kia?

Khi tôi nhìn trên page “Tất một chiếc” ảnh những chùm tất cọc cạch, cái xanh cái đỏ, cái dài cái ngắn, được xếp gọn ghẽ trong những túi đựng sạch sẽ - tôi ước mình đủ tưởng tượng để viết câu chuyện về cuộc phiêu lưu của những chiếc tất cũ, từ một xó tủ lãng quên được đưa tới bàn tay vun vén của người phụ nữ trẻ, rồi lang thang trong balo hành lý của một anh đi phượt, rồi đích cuối là chiếc tất tưởng như đời mình vứt đi ấy, được ôm khít để tỏa ấm cho bàn chân bé bỏng của một cô bé má nẻ hồng rực, mắt tròn và sáng như ngôi sao trên đỉnh núi.

Rồi tôi bỗng nghĩ đến những nhóm thiện nguyện âm thầm, trèo đèo lội suối đến những nơi xa xôi nhất, chỉ để yên tâm rằng họ sẽ trao tấm lòng của biết bao người hảo tâm vô danh đến tận tay những người thực sự cần, để không thất thoát dù chỉ một hạt gạo.

Những người đó hẳn phải có cái bấc đèn yêu thương luôn cháy sáng trong tim họ, hay họ hẳn phải mang nỗi dằn vặt như một đau đớn khi thấy những đồng loại khổ hơn mình?

Tôi không tin vào những dự án xóa nghèo cho vùng cao, bởi tính to tát ồn ào của nó, bởi hệ thống triển khai như mạng nhện ống nước nhằng nhịt mà một lít nước khi đến cuối vòi chỉ còn lại vài giọt.

Nhưng tôi đặt niềm tin và ngưỡng mộ vào những chiến dịch mang mục đích rất bình thường (mà lại thiết thân làm sao) như Cơm Có Thịt, Chân Có Ủng, Mặc Ấm…Những nhóm thiện nguyện thầm lặng đó, họ nhắc chúng ta rằng: Bạn có nghèo khổ hay đau ốm hay bị phá sản, vẫn còn những người tận khổ hơn bạn (tiếc thay, cái khái niệm “tận khổ” lại là vô đáy).

Nghiêng vai gánh bớt dù là nhỏ nhoi của bạn, chắc chắn sẽ đem lại hơi ấm hay chút an ủi cho một ai đó. Chúng ta không bao giờ nghèo đến mức chẳng có gì để cho đi. Bạn sẽ luôn còn điều gì đó để san xẻ, dù là một chiếc tất cũ bơ vơ trong ngăn tủ.

Theo phunuonline.com.vn

In bản tin

Các bài mới:

Các bài cũ hơn: