Khoahocthoidai.vn

Một chút kỷ niệm về nhà văn Hồng Duệ

15:00 | 06/06/2019

Một chút kỷ niệm về nhà văn Hồng Duệ
Tôi trở lại Quảng Trị khi quân ta giải phóng đến sông Thạch Hãn. Sau một ngày một đêm vượt sông Thạch Hãn qua Tích Tường Như Lệ, nơi chiến tuyến với quân ngụy, tôi trở về sư đoàn bộ đóng ở rìa sân bay Ái Tử. 

Tại đây tôi gặp một nữ quân nhân,cục chính trị giới thiệu tôi đó là Hồng Duệ, biên tập viên nhà xuất bản Quân đội nhân dân - chị cũng mới ra tuyến trở về. Hồng Duệ cao dong dỏng, rất gọn gàng trong bộ quân phục, không đeo quân hàm, đầu đội mũ lưỡi trai mềm có gắn sao. Khẩu súng ngắn K59 bên hông, xanh-tuya to bản ôm gọn thắt lưng làm Duệ gọn gàng và eo co hơn, tôn thêm sự mạnh mẽ của khuôn ngực trẻ trung. Chị là một nữ quân nhân đẹp, có gương mặt phúc hậu, mũi dọc dừa và đôi mắt tròn đẹp như lai lai, rất Tây và cũng rất tình. Cái đẹp cộng với cái oai phong của người lính làm cho chị thêm nổi bật giữa đội quân giải phóng. Tôi bắt tay Hồng Duệ, khi biết tôi tên là Hồng Phú, cô cười: “Chào người đồng đội cùng họ” (ý nói có cùng chữ Hồng). Khoảng một tuần sau tôi gặp lại Hồng Duệ trong bữa cơm tại Hội văn nghệ Quảng Bình, ngày đó Đồng Hới, Quảng Bình là trạm dừng chân của chúng tôi khi từ Hà Nội vào Nam và ngược lại. Nhà văn Trần Công Tấn, Chủ tịch Hội tổ chức bữa cơm đãi đoàn. Chúng tôi gặp ở đây các nhà thơ nhà văn trẻ Võ Quê, Lâm Thị Mỹ Dạ và Hồng Duệ. Hôm đó tôi mới có dịp nói chuyện với người đẹp. Đồng Hới là quê, là nơi sinh ra của Hồng Duệ. Chị đã ra đi từ bến sông Nhật Lệ anh hùng này. Duệ nhỏ hơn tôi 4 tuổi, cô vẫn xưng em nhưng tôi chưa lần nào gọi cô là em. Hôm đó nghe nói ở “Cổn” (thị trấn cách Thị xã Đồng Hới 6km) gần nơi sơ tán của Hội văn nghệ có hiệu sách quốc doanh, Hồng Duệ rủ chúng tôi đi xem để tìm sách. Cô nói: “đi địa phương em thích tha thẩn hiệu sách lắm”. Trần Công Tấn nói với tôi: “Duệ là mọt sách từ nhỏ, cô ấy mê đọc lắm”. Có lẽ sự đam mê đó là một yếu tố đưa cô trở thành nhà văn. Đó cũng là lần tôi gặp Hồng Duệ lâu nhất.

Mãi hơn bốn mươi năm sau, khoảng tháng 7 năm 2014, lúc đó tôi vừa viết xong tập “Còn với non sông một chữ tình” và Nhà xuất bản Hội Nhà văn chuẩn bị xuất bản. Bộ phận biên tập phía Nam nhờ Hồng Duệ đọc lại lần cuối, nghe vậy tôi rất vui. Nhưng sau đó cô Đỗ Thị Phấn, nguyên Giám đốc Tổng Công ty Văn hóa Sài Gòn mang gởi lại tôi bản thảo và nói chị Hồng Duệ có gợi ý điều chỉnh đôi chổ. Tôi mở ra thấy có một bức thư ngắn. Bức thư viết:

Kính gửi:

Anh Trình Quang Phú

Chưa biết anh nhưng quý chị Phấn nên tôi đã mạo muội chỉnh một vài điều trong bản thảo của anh theo ý và sự suy nghĩ của tôi. Có điều gì làm anh phật lòng thành thật mong anh bỏ lỗi.

Trân trọng.

(Đã ký)

Nguyễn Thị Hồng Duệ

4/7/2014.

Bốn mươi mốt năm trôi qua chúng tôi không gặp nhau và tôi không còn dùng bút danh của nhà báo chiến trường Hồng Phú ngày trước nên Hồng Duệ không nhận ra, tôi xin cô phấn số điện thoại của Hồng Duệ và gọi điện. Khi tôi nhắc lại chuyện xưa của người “cùng họ” ở chiến trường, Hồng Duệ à lên. Tôi mời chị đến cơ quan tôi, chị vui vẻ nhận lời. Mấy hôm sau chị đến, gặp tôi Hồng Duệ nhận ra ngay. Hồng Duệ thay đổi nhiều, người mập ra, già đi, da hơi bạc như có mầm bệnh mãn tính, nhưng vẫn sắc nét đậm đà của một người đẹp ở tuổi 70. Hồng Duệ rất vui về bản thảo của tôi, Duệ nói:

“Chị Phấn đưa bản thảo nhờ tôi đọc, tôi là người rất khó tính. Bản thảo nào đọc không vô tôi từ chối liền. Bản thảo của anh tôi thích, tôi đọc một mạch trọn cả ngày và gần mất nửa đêm, thú vị lắm. Nhìn tôi chị nói: “Anh không khác xưa mấy, chỉ cái béo ra” và Hồng Duệ đề nghị tôi: “Anh xem, theo tôi tên sách chỉ nên rút còn lại hai từ: “Chữ tình” là đủ. Rồi chị nói: Cái gì rồi cũng hết, chỉ may ra chữ Tình là còn”, rồi bất ngờ cô đọc lên câu thơ của Tố Hữu “Sống là cho, mà chết cũng là cho”.

Tác phẩm “Còn với non sông một chữ tình” của tôi được ra đời có sự chăm chút của chị, tôi gọi điện báo tin với Hồng Duệ, hẹn gặp để tặng sách và cảm ơn. Duệ hẹn, nhưng rồi không gặp được, thì ra đó là những ngày Hồng Duệ phải chống đỡ với căn bệnh hiểm nghèo. Không đầy tám tháng sau lần gặp lại (tháng 3 năm 2015) Nữ văn sĩ Hồng Duệ ra đi. Hồng Duệ đã vĩnh viễn trở về với sông Nhật Lệ, với quê hương. Nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết và chân tình của chị mãi là tia nắng, là giọt sương đầy tình yêu thương gởi lại đời./.

Tên thật là nhà văn Hồng Duệ, Nguyễn Thị Hồng Duệ (1944 – 2015), Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Nguyên sĩ quan, Biên tập viên Nhà xuất bản Quân đội, Nguyên Phó Giám đốc, Phó Tổng biên tập nhà xuất bản Văn Nghệ (TPHCM). Tác giả của: Gió từ đất liền, Ngày ấy qua rồi, Từ hai đầu thành phố.

In bản tin

Các bài mới:

Các bài cũ hơn: