Khoahocthoidai.vn

Kỷ niệm Liên xô

10:05 | 16/11/2017

Kỷ niệm Liên xô
Năm 1968, từ mặt trận Khe Sanh về, tôi được cử tham gia đoàn đại biểu Thanh niên Giải phóng miền Nam đi dự đại hội Thanh niên sinh viên Thế giới lần thứ 9 ở Sophia (Bungari). 
Đây là lần đầu tiên Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam cử một đoàn đông như vậy, hơn 80 người, có cả đoàn văn công giải phóng tháp tùng đi dự đại hội quốc tế. Những năm ấy do ảnh hưởng cách mạng văn hóa ở Trung Quốc nên đường sắt liên vận quốc tế không đi được. Liên Xô đưa 1 con tàu chở khách lớn sang Hải Phòng đón ba đoàn Lào, Việt Nam dân chủ cộng hòa (miền Bắc) và đoàn của Mặt trận dân tộc giải phóng. Cả 3 đoàn lên đến 250 người. Tất cả chúng tôi lên con tàu du lịch màu trắng mang tên Tuyết-mê-ni-a. Tàu cao 3 tầng, có nhà hàng, hồ bơi như một khách sạn 5 sao. Hai đoàn Việt Nam với sự có mặt của đại biểu thanh niên sinh viên, các anh hùng dũng sĩ của các vùng miền. Trong đó có các anh hùng: Thái Văn A (chiến sĩ đảo Cồn Cỏ), Nguyễn Thị Kim Huế (Bình Trị Thiên), Huỳnh Thúc Bá (Quảng Nam).

          Sau 8 ngày vượt qua biển Đài Loan, Nhật Bản, Hàn Quốc và Triều Tiên, tàu cặp bến ở Cảng Vladivostok ở cực đông Liên Xô. Chúng tôi được đặt chân lên đất nước Xô Viết từ thành phố này. Từ đây một đoàn tàu lửa 12 toa dành riêng cho đoàn miền Nam, tất cả đều là toa 2 giường nằm. Đoàn tàu xuyên Sibéria đưa chúng tôi về Moscow. Tháng 8 mùa thu nắng đẹp. Chúng tôi dừng chân ở nhiều thành phố: Khabarop, Baikal, Irkutsk, Novosibirs... kể cả các ga nhỏ tàu cũng dừng và dù là 2-3 giờ sáng ở sân ga vẫn có Thanh niên và cả các cụ già chờ đón tặng hoa cho chúng tôi, nồng nhiệt, dồn dập nồng nhiệt. Đoàn chúng tôi phải phân công nhau trực và chỉnh tề trang phục quân giải phóng miền Nam xuống đáp từ, nhận hoa. Các bạn thanh niên và nhân dân miền Siberia đã dành cho chúng tôi những tình cảm vô cùng nồng ấm và chính họ đã làm cho niềm tự hào trong mỗi chúng tôi trào dâng mãnh liệt cùng với niềm vinh dự to lớn khi được làm người chiến sĩ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. Một cụ bà nói với tôi: “Mẹ ở xa, cách đây 100 cây số, mẹ đến đây từ chiều để chờ các con, mẹ đón các con từ Mặt trận trở về mà”. Bà cảm động ôm hôn từng chúng tôi và nói: “ Mẹ tự hào vì các con đã và đang thắng thằng đế quốc to nhất nhân loại”. Những ngày ở Khabarop chúng tôi được đi thăm và tắm sông Amour (sông tình yêu). Amour với thượng nguồn là sông Orion đã trở nên dòng sông dài thứ 2 ở Liên Xô với gần 4.500km đổ ra biển Thái Bình Dương. Nhạc sĩ Xuân Hồng khoác tay tôi và nói: “Giống sông Cửu Long ở Nam Bộ mình quá”. Chúng tôi đến Ulan-ude trời trở lạnh, cơn gió lạnh kèm mưa. Các bạn thanh niên Komsomon đón chúng tôi trong khí thế hừng hực của tuổi trẻ và nồng nàn tình hữu nghị. Họ công kênh chúng tôi, hát, múa thâu đêm. Chúng tôi không chuẩn bị đồ lạnh, nên ai cũng run lên, nhưng các bạn Thanh niên đã đốt lò sưởi cùng chúng tôi nhảy múa, ăn bánh mì với bơ và uống sữa ngựa. Các bạn thanh niên Liên Xô cho biết nếu vào mùa đông nhiệt độ ở đây có lúc xuống đến 45 độ âm, vô cùng giá rét, đúng là Xi-bê-ri băng giá. Tình cảm hữu nghị đặc biệt sôi bỏng của các bạn đã làm cho chúng tôi ấm lên. Sau đêm đó chúng tôi được dừng lại ở hồ Baikal ở phía Nam Sibéria, đây là hồ lớn nhất Liên Xô và có dung lượng 1/5 nước ngọt trên địa cầu, có nơi sâu hơn 1600m, là hồ nước ngọt có độ sâu nhất thế giới. Chúng tôi dừng chân bên nhà máy thủy điện do ngăn sông Akara đổ vào hồ Baikal, cũng là một trong những thủy diện lớn đầu tiên của Liên Xô. Chúng tôi dạo bước bên bờ hồ Baikal, sương mù như một tấm voan khổng lồ phủ nhẹ lên mặt hồ tạo nên bức tranh thủy mạc trữ tình. Một lúc sau đó, nắng đẩy nhẹ tấm voan sương mù để mặt hồ trong xanh hiện ra. Rừng bạch dương in bóng xuống mặt hồ như những hàng quân chỉnh tề ra trận- nước hồ Baikal trong suốt như pha lê, người ta đi thuyền có thể nhìn sâu đến 40-50m. Xa xa, dưới gốc những cây bạch dương vài người ngồi câu cá. Mùa đông tuyết ở đây phủ dày 4-5m. Mặt hồ đóng một lớp băng nhưng vẫn còn những lỗ trống do độ ấm của nước bốc lên. Người ta câu cá,và những con cá câu được họ bỏ vào 1 hầm đào dưới tuyết, cho muối vào đó để chôn cá. Sau 1 ngày, cá chín tự nhiên- đem treo lên, không cần nắng, gió hanh khô, đó là cá khô Attrakhan, người Nga nhà nào cũng có để nhấm với rượu vodka hoặc với bia Baltika của Nga. Cá đã chín do đá lạnh và muối nên không phải nướng, chỉ bóc vảy là có ngay mồi nhậu, vị thịt ngọt và béo của cá không bị biến chất, muối làm cho thịt cá đậm đà thêm.

          Chúng tôi đã sống trên 3 tuần lễ lưu động, vượt 10 kinh độ địa cầu ở phía vĩ tuyến 50o gần biển Bắc Băng Dương cao hơn Việt Nam đến 25 vĩ độ. Con tàu đưa chúng tôi từ Đông đến Tây Sibéria với những lãnh nguyên, thảo nguyên bao la, vượt qua những rừng bạch dương đang vào thu đổ lá vàng. Chúng tôi về đến Moscow cũng trong tình cảm nồng cháy của thanh niên Liên Xô và từ Moscow con tàu lại đưa đoàn Việt Nam tiến về Bungari. Tôi được phân công cùng với anh Lê Phương và Đặng Hùng bay trước đến Sophia để làm tiền trạm. Lần đầu tiên đến Liên Xô đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc về tình cảm của nhân dân Liên Xô đối với Việt Nam. Sau này trong công tác, cũng như học tập tôi đã nhiều lần ghé lại Liên Xô, ghé lại Moscow, có những lần về Đa-cha khu nghỉ cuối tuần chờ đoàn công tác sang đi tiếp. Rãnh rỗi chúng tôi rảo hết Moscow…nhưng những kỷ niệm đầu tiên là rất sâu đậm và khó quên.

          Ngày nay Liên Xô không còn nữa, một nhà văn nước ngoài đã viết tác phẩm với tên là “Tế Liên Xô”. Với tôi, tôi vẫn thấy một Liên Xô vẫn còn nguyên trong lòng người dân Nga ngày nay, nhất là lớp lớn tuổi vẫn một tình cảm trước sau với Việt Nam, vẫn một ý chí vì dân tộc Nga hùng cường. Tôi biết rằng trong ngăn kéo của Tổng thống Putin tấm thẻ đảng viên cộng sản Liên Xô vẫn còn đó như một kỷ niệm của một thời lịch sử đáng nhớ. Những gì nước Nga đang làm hôm nay phải chăng là đi trên cái nền tảng oai hùng và truyền thống cao đẹp đó. Tôi gặp lại đồng chí V. Glazunov, thời Liên Xô ông là Trưởng ban chi viện Việt Nam của Trung ương Đảng cộng sản Liên Xô, gặp lại đồng chí Victor Petrorop, Chủ tịch Ủy ban đoàn kết Á Phi về sau là Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô… Chúng tôi cùng nhau chọn loại rượu Beluga bạch kim là loại ngon nhất để uống vì tình hữu nghị vĩnh cửu của hai nước và nhớ lại những ngày của 30-40 năm về trước. Những ngày ấy Việt Nam cần gì, miền Nam cần gì? Từ loại súng tầm ngắn đến tên lửa tầm cao, xe tăng, máy bay và quân trang, thuốc men, lương thực Liên Xô đều sẵn sàng cho chiến trường. Liên Xô cử nhiều sĩ quan làm chuyên gia giúp quân ta sử dụng các loại khí tài hiện đại của Liên Xô viện trợ. Liên Xô không chỉ sẵn sàng giúp ta chiến thắng ở chiến trường, ở Mặt trận ngoại giao mà còn giúp miền Bắc xây dựng và phát triển. Chủ tịch Hội hữu nghị Nga-Việt hôm nay nguyên là một chuyên gia điện đã có mặt ở thủy điện Hòa Bình, ở nhiệt điện Uông Bí.

          Đồng chí Glazunov nói với chúng tôi bằng tiếng Việt: “Với nền tảng đã có từ Liên Xô, tôi nghĩ rằng 2 nước Nga và Việt Nam sẽ làm nên nhiều kỳ tích trong hợp tác toàn diện với nhau. Tôi mong lớp trẻ hai nước hiểu và gìn giữ, phát triển tình cảm cao đẹp này".

 

In bản tin

Các bài mới:

Các bài cũ hơn: